Nghiên cứu về khoa học huyền bí, tâm linh, ufo, chính trị, tôn giáo
Chương 24: Sự lạnh đi toàn cầu
Bằng chứng
Theo Khoa học Chính thống, Trái Đất đang phải chịu “sự nóng lên toàn cầu do con người”. Tuy nhiên, hoạt động của con người chỉ đóng góp có 5% lượng khí CO2 thải vào khí quyển và khí CO2 chỉ đóng góp một tỷ lệ nhỏ (3%) vào khí thải nhà kính. 5% của 3% có nghĩa là lượng khí CO2 do con người tạo ra chỉ đóng góp 0,15% vào “hiệu ứng nhà kính”. Để so sánh, hơi nước – bản thân nó cũng có nguồn gốc tự nhiên – chiếm một tỷ lệ khổng lồ 95% hiệu ứng nhà kính.
Để tuyên truyền biến đổi khí hậu sang một bên, rõ ràng là đến cuối thế kỷ 20, những dữ liệu “nóng lên” mà các nhà khí hậu học ủng hộ sự nóng lên toàn cầu dùng để hỗ trợ cho lý thuyết của họ đã chuyển hướng đi xuống phía nhiệt độ thấp hơn, và sự lạnh đi này (cũng giống như sự nóng lên trước đó) không phải do con người mà có nguồn gốc vũ trụ. Nếu, như những người ủng hộ lý thuyết nóng lên toàn cầu do con người gây ra vẫn tuyên bố, khí CO2 do con người thải ra là nguyên nhân chính của sự nóng lên gần đây của Trái Đất, thì làm thế nào họ giải thích việc các hành tinh khác trong hệ mặt trời cũng nóng lên? Trong khoảng 50 năm qua, nhiệt độ trung bình của Trái Đất, theo một số nguồn dữ liệu, đã tăng lên khoảng một độ. Trong cùng khoảng thời gian này, sự nóng lên toàn cầu cũng được quan sát trên sao Hỏa, sao Hải Vương và sao Diêm Vương. Có phải đây chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên?
Hình dưới cho thấy các dự đoán nhiệt độ của IPCC (đường màu cam, màu đỏ, màu xanh dương và màu xanh lá cây) so với nhiệt độ quan sát được (đường trơn nhẵn màu đen và đường lởm chởm màu hồng). Lưu ý rằng trục Y biểu thị sự khác biệt so với nhiệt độ trung bình toàn cầu trong khoảng thời gian 1960 – 1990. Ví dụ, nhiệt độ đo được cho năm 1998 (đường màu hồng) cao hơn nhiệt độ trung bình 1960 – 1990 là 0,55 độ. Vào năm 2011 nó chỉ còn ấm hơn 0,35 độ. Điều này có nghĩa là từ năm 1998 đến năm 2011, nhiệt độ trung bình giảm 0,2 độ dựa trên chính dữ liệu do IPCC cung cấp.
 |
Nhiệt độ dự đoán là ấm lên bởi IPCC so với nhiệt độ lạnh đi quan sát được |
Trong khi tất cả các mô hình của IPCC dự đoán xu hướng gia tăng mạnh mẽ và đều đặn trong nhiệt độ (khoảng một độ trong 40 năm), dữ liệu đo đạc trên thực tế cho thấy rằng, kể từ điểm cực đại năm 1998, nhiệt độ quan sát được luôn thấp hơn so với dự đoán. Đường màu đen, hiển thị giá trị trung bình của nhiệt độ quan sát được trong ba năm trước đó, tiết lộ xu hướng lạnh đi đều đặn ít nhất là từ năm 2003, hơn 10 năm trước. Xu hướng đi xuống này được thừa nhận một cách miễn cưỡng bởi IPCC trong Báo cáo Đánh giá Lần thứ năm vào tháng 9/2013 của họ.
Như đã được đề cập trước đây, chu kỳ mặt trời hiện tại, SC24, bắt đầu chậm trễ một cách khác thường và không đạt được một đỉnh rõ ràng mà có hai đỉnh. Đây là một đặc điểm không bình thường. Thêm vào đó, SC24 đi qua điểm cực đại của nó vào đầu năm 2014. Hoạt động mặt trời bây giờ bắt đầu càng suy giảm hơn. Giá trị trung bình lớn nhất quan sát được cho SC24 là dưới 70, khiến SC24 trở thành chu kỳ yếu nhất kể từ SC14, chu kỳ có giá trị lớn nhất là 64 vào tháng 2/1906. SC14 kéo dài từ năm 1902 đến năm 1913. Đây là một số trong những năm lạnh giá nhất của thế kỷ 20.
 |
Nhiệt độ trung bình bề mặt toàn cầu hàng năm (đường màu đen) và chu kỳ mặt trời SC14 (cột màu da cam) |
Trước SC14 có một đợt suy giảm mạnh nữa của hoạt động mặt trời và nhiệt độ đã được ghi lại. Nó được biết đến với cái tên thời kỳ Tiểu Băng Hà (Maunder Minimum). Đây là quãng thời gian 70 năm bắt đầu từ khoảng năm 1645 trong đó các vết đen mặt trời hầu như biến mất khỏi bề mặt mặt trời.
Mặc dù dữ liệu quan sát chính thức về các vết đen mặt trời chỉ bắt đầu vào năm 1760 (xem đường màu xanh trong hình dưới), con số thấp của các vết đen mặt trời trong thời kỳ Maunder Minimum không phải là do không có người quan sát bởi vì các nhà thiên văn học Cassini, de La Hire, Hevelius và Picard đã tiến hành quan sát mặt trời một cách có hệ thống vào thời đó (xem đường chấm đỏ trong hình dưới). Con số vết đen mặt trời thấp đơn giản là do có ít vết đen mặt trời xuất hiện.
 |
Hoạt động mặt trời (biểu thị bởi số vết đen mặt trời) trong thời kỳ Maunder Minimum cho đến hiện tại |
Một kết quả tích cực của thời kỳ Tiểu Băng Hà, thời kỳ mà kể rộng ra thì bắt đầu từ khoảng năm 1350 đến khoảng năm 1850, là chất lượng vượt trội của những cây đàn violin Stradivarius. Những cây đàn đó được làm từ gỗ của cây lớn lên trong thời kỳ lạnh giá này. Do cái lạnh cắt da cắt thịt, thứ gỗ này có các vòng tuổi cây rất nhỏ, khiến nó rất đặc và tạo cho nó những đặc tính âm thanh độc đáo. Ngoài kết quả tích cực này, thời kỳ Tiểu Băng Hà là một thời gian ảm đạm với nhiệt độ thấp, mùa đông lạnh cóng, mất mùa, đói kém, bệnh dịch và bất ổn xã hội. Theo hai nhà sử học Elizabeth Ewan và Janay Nugent,những nạn đói tấn công Pháp vào năm 1693, Na Uy vào năm 1695 và Thụy Điển vào năm 1696 giết hại khoảng 10% dân số của mỗi quốc gia.
Không chỉ sự suy giảm hoạt động mặt trời quan sát được trong vài năm vừa qua giống với sự thiếu vắng hoạt động mặt trời vào khoảng năm 1650, thời kỳ Maunder Minimum còn có trước nó là một quãng thời gian hoạt động mặt trời gia tăng, gọi là giai đoạn “Medieval Maximum” (cực đại trung cổ). Như được mô tả trong hình dưới (vùng màu xanh), hầu hết thế kỷ 20 là khoảng thời gian mặt trời hoạt động đặc biệt mãnh liệt, được biết đến với cái tên giai đoạn “cực đại hiện đại”.
 |
Biểu đồ số vết đen mặt trời theo thời gian cho thấy sự giống nhau giữa thời kỳ cuối Trung Cổ và thời hiện đại |
Trong nhiều năm nay, truyền thông chính thống vẫn ủng hộ giáo điều nóng lên toàn cầu do con người gây ra một cách quyết liệt trong khi những bằng chứng rõ ràng của sự lạnh đi toàn cầu đang chất cao dần. Bất chấp 10 năm chối bỏ sự thật, các nhà khoa học độc lập đã thuyết phục được nhiều người thừa nhận sự lạnh đi toàn cầu, quá trình bắt đầu từ đầu thế kỷ này. Trung tâm Nghiên cứu Khoa học Vũ trụ, một công ty nghiên cứu khí hậu độc lập tại Hoa Kỳ dự báo một kịch bản khí hậu trong tương lai hoàn toàn khác với những gì dự đoán bởi IPCC:
Trung tâm Nghiên cứu Khoa học Vũ trụ (SSRC) hôm nay công bố rằng dữ liệu nhiệt độ toàn cầu gần đây nhất cho đến ngày 31/1/2011, sử dụng vệ tinh thời tiết của NASA và NOAA, đã hỗ trợ dự báo trước đây từ SSRC rằng một cú rơi lịch sử trong nhiệt độ toàn cầu đang diễn ra và rằng quá trình biến đổi khí hậu được dự đoán trước đây với một thời kỳ lạnh đi toàn cầu dài và sâu đã bắt đầu.
Giám đốc SSRC John L. Casey giải thích, ‘Dựa trên dữ liệu từ thiết bị đo đạc AMSR-E trên vệ tinh Aqua của NASA, dữ liệu nhiệt độ mặt nước biển mà họ vừa công bố tuần này cho thấy mức độ sụt giảm lớn nhất kể từ khi vệ tinh này được đưa vào hoạt động vào năm 2002. Sự sụt giảm lớn trong nhiệt độ mặt nước biển so với mức nhiệt độ ấm áp từng được thấy trong năm 2010 cũng được lặp lại bởi sự suy giảm mạnh mẽ của nhiệt độ khí quyển trong tầng đối lưu thấp, nơi chúng ta sống, trong dữ liệu thu thập bởi vệ tinh của NOAA. Với tốc độ suy giảm hiện tại, cả nhiệt độ đại dương và nhiệt độ khí quyển có nhiều khả năng sẽ đều vượt qua mức nhiệt độ thấp nhất trong thời kỳ 2007 – 2008 trong tương lai gần. Ngay cả sau khi tính đến sự phục hồi nhỏ thường xảy ra sau những sụt giảm nhanh chóng như vậy, không còn chút nghi ngờ gì nữa về việc Trái Đất đang tiến vào giai đoạn lạnh đi toàn cầu kéo dài và không lâu nữa sẽ trải qua một kỷ lục giảm nhiệt độ nữa, muộn nhất là khoảng tháng 11 – 12 năm 2012 như SSRC đã dự báo trong thông cáo báo chí phát hành từ ngày 10/5/2010.’
Nguyên nhân