Nghiên cứu về khoa học huyền bí, tâm linh, ufo, chính trị, tôn giáo
Nguồn: Natural News
Tác giả: Neil Z. Miller
Có 130 nguyên nhân tử vong chính thức cho một đứa trẻ sơ sinh. Những nguyên nhân tử vong này được phê chuẩn bởi Cục Kiểm soát và Phòng ngừa Bệnh của Mỹ (CDC) và Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) và được công bố trong Bảng Phân loại Bệnh tật Quốc tế (ICD). Khi một đứa trẻ chết, bác sĩ hoặc nhân viên điều tra phải chọn một trong số 130 nguyên nhân đó.
Những nguyên nhân tử vong chính thức được liệt kê trong bảng phân loại ICD bao gồm gần như tất cả mọi khả năng có thể tưởng tượng được. Tuy nhiên, không hề có phân loại cho những cái chết vì vắc-xin. Đây là điều kỳ lạ vì chính quyền liên bang Mỹ biết rõ rằng vắc-xin có khả năng gây tử vong hoặc tàn phế vĩnh viễn cho một số trẻ em. Đó chính là lý do Quốc hội Mỹ áp dụng thuế “tử vong và tàn tật” lên tất cả vắc-xin trẻ em khi Đạo luật Quốc gia về Thương tật Vắc-xin ở Trẻ em được thông qua năm 1986 (Công luật số 99-660) và thành lập nên Chương trình Quốc gia Bồi thường Thương tật Vắc-xin (VICP).
Nhiều bậc phụ huynh không biết rằng khi họ mua vắc-xin cho con cái họ, chi phí đó bao gồm cả thuế và số tiền thuế đó đi vào một quỹ đặc biệt dành để bồi thường nếu con cái họ bị chết hoặc thương tật bởi vắc-xin. Tính đến ngày 1/11/2013, hơn 2,5 tỷ đô-la đã được chi để bồi thường cho hàng ngàn cái chết hoặc thương tật gây ra bởi vắc-xin. Rất nhiều trường hợp vẫn đang chờ giải quyết. Tiền bồi thường được chi cho những thương tật vĩnh viễn như khuyết tật trí não, động kinh, tê liệt, và nhiều trường hợp tử vong, bao gồm cả những ca lúc đầu bị phân loại sai là do hội chứng đột tử trẻ sơ sinh (SIDS).
Do tử vong vì vắc-xin được chính thức công nhận bởi chính quyền liên bang nhưng lại không hề có phân loại chính thức cho tử vong vì vắc-xin trong ICD, hai câu hỏi quan trọng cần được đặt ra:
1. Có phải một số trong 130 nguyên nhân tử vong chính thức ở trẻ sơ sinh thực chất là liên quan đến vắc-xin?
Hội chứng đột tử trẻ sơ sinh (SIDS)
Trước khi tiêm chủng trẻ em được phổ biến rộng rãi, những ca tử vong đột ngột không rõ nguyên nhân ở trẻ sơ sinh hiếm đến mức nó không được nhắc đến trong các số liệu thống kê. Ở Mỹ, chiến dịch tiêm chủng toàn quốc được bắt đầu trong thập kỷ 1960 khi mà một loạt vắc-xin được đưa vào diện bắt buộc và quảng bá rầm rộ. Lần đầu tiên trong lịch sử, hầu hết trẻ sơ sinh ở Mỹ bị bắt buộc phải tiêm chủng nhiều lần các vắc-xin bạch hầu, ho gà, uốn ván, bại liệt, sởi. Đến năm 1969, những con số thống kê đáng báo động về những cái chết đột ngột không giải thích được ở trẻ sơ sinh buộc các nhà nghiên cứu phải đặt ra một thuật ngữ y học mới – hội chứng đột tử trẻ sơ sinh (SIDS). Đến năm 1972, SIDS đã trở thành nguyên nhân hàng đầu của tử vong trẻ em sau khi sinh (từ 28 ngày cho đến một tuổi) ở Mỹ. Năm 1973, Trung tâm Thống kê Y tế Quốc gia, điều hành bởi Cục Kiểm soát và Phòng ngừa Bệnh tật (CDC), đặt ra một phân loại nguyên nhân tử vong mới để thống kê những cái chết do SIDS.
SIDS được định nghĩa là cái chết đột ngột và bất ngờ của trẻ sơ sinh mà vẫn không giải thích được sau khi đã điều tra kỹ lưỡng, bao gồm cả khám nghiệm tử thi và xem xét lịch sử lâm sàng. Mặc dù không có triệu chứng cụ thể liên quan đến SIDS, khám nghiệm tử thi thường cho thấy tắc nghẽn và phù phổi cùng viêm hệ thống hô hấp.
Năm 1984, Quốc hội tổ chức một phiên điều trần về an toàn vắc-xin. Mối nghi ngờ về sự liên quan giữa vắc-xin và hội chứng đột tử được thảo luận. Dưới đây là đoạn trích từ lời khai của một người bà đau khổ bị mất đứa cháu trước Ủy ban Quốc hội về Lao động và Nhân lực:
Tên tôi là Donna Gary. Tôi là một cử tri trong vùng của thượng nghị sĩ Kennedy từ bang Massachusetts. Gia đình chúng tôi lẽ ra tổ chức sinh nhật đầu tiên cho đứa cháu gái đầu của chúng tôi vào tháng trước. Thay vào đó, chúng tôi sẽ làm ngày giỗ đầu cho nó vào cuối tháng này.
Cháu gái tôi, Lee Ann, vừa được 8 tuần tuổi khi mẹ nó đưa nó đến bác sĩ để kiểm tra sức khỏe định kỳ. Dĩ nhiên, buổi kiểm tra bao gồm cả tiêm một mũi DPT (vắc-xin bạch hầu, ho gà, uốn ván) và uống vắc-xin bại liệt. Trong suốt cuộc đời 8 tuần của mình, đứa bé đáng yêu và cực kỳ năng động này chưa bao giờ có tiếng thét lạnh gáy như nó hét lên lúc bị tiêm. Và mẹ nó cũng chưa bao giờ thấy nó ưỡn cứng người lại như vậy khi nó hét lên. Lúc đó không gì có thể làm cháu nó nguôi ngoai được. Ngay đến bố của Lee Ann cũng không thể hiểu được tiếng thét không điển hình ấy của cháu.
Bốn giờ sau, Lee Ann đã chết. “Hội chứng đột tử trẻ sơ sinh,” bác sĩ nói – “SIDS.”
“Liệu nó có liên quan đến mũi vắc-xin không?” bố mẹ nó hỏi.
“Không.”
“Nhưng nó vừa mới được tiêm DPT chiều nay. Liệu có thể có một mối liên quan nào đó không?”
“Không, không liên quan chút nào,” bác sĩ phòng cấp cứu khẳng định.
Tôi và chồng tôi vội vào viện buổi sáng hôm sau để nói chuyện với bác sĩ khám nghiệm tử thi. Chúng tôi muốn chắc rằng ông được thông báo về việc có mũi tiêm DPT một thời gian ngắn trước cái chết của cháu gái tôi – phòng trường hợp có dấu hiệu gì đó ông có thể lưu ý để khẳng định mối liên hệ này. Người ta nói ông ấy bận. Chúng tôi đợi hai tiếng rưỡi đồng hồ. Cuối cùng chúng tôi gặp một bác sĩ khác sau khi buổi khám nghiệm tử thi đã kết thúc. Ông ấy nói nguyên nhân là SIDS.
Trong vài tháng trước khi Lee Ann ra đời, tôi thường nói chuyện với một người bạn về đứa cháu của bà ấy. Nó lớn hơn Lee Ann một tuổi rưỡi. Trong lần tiêm DPT đầu tiên, nó ngất đi đến 15 phút, người lạnh toát, ngay trong phòng khám nhi.
“Phản ứng bình thường ở một số trẻ em,” bác sĩ nhi khoa trấn an. Bố mẹ nó rất sợ, nhưng họ biết họ may mắn có được một vị bác sĩ tốt. Họ tin tưởng quyết định của ông ta. Đến lịch tiêm lần thứ hai, họ hỏi “Ông có chắc là không sao không? Nó có thực sự cần thiết không?” Vị bác sĩ một lần nữa trấn an họ. Ông ta nói với họ cảm giác khủng khiếp mà ông đã trải qua khi một bệnh nhân sơ sinh của ông bị cơn ho gà cấp tính và qua đời. Họ tiêm mũi DPT lần thứ hai. Đứa bé bị liệt não và trở thành người thực vật vĩnh viễn.
Tuần vừa qua tôi có cơ hội đọc qua biên bản nhiều phiên điều trần trước của Ủy ban này. Tôi mất hết tinh thần khi biết rằng những câu chuyện như của tôi đã diễn ra nhiều năm trời, và không có một biện pháp nào được thực hiện, một điều đối với tôi dường như quá hiển nhiên và cần thiết, để ngăn chặn việc giết hại thêm nhiều đứa trẻ nữa, và để bù đắp tài chính cho những đứa trẻ đã chết hoặc bị tàn phế suốt đời. Những con số thống kê về phản ứng bất lợi với vắc-xin của chúng ta chính xác đến đâu khi người ta đã và vẫn nói với các bậc cha mẹ có con bị chết hoặc tàn phế: “Không liên quan gì đến tiêm chủng, không chút liên quan nào”?
Rồi còn người mẹ với đứa con trai bốn tuổi bị liệt não mà tôi gần đây nói chuyện với? Trong cả ba lần tiêm DPT, con bà lên cơn co giật ngay trước mặt bác sĩ nhi. “Không có liên quan gì,” vị bác sĩ mỗi lần đều trấn an như vậy.
Tôi cũng đã nói chuyện với một người cha ở gần nhà tôi. Con trai ông chết lúc 9 tuổi, vài tháng trước cái chết của cháu gái tôi. Nó chết vào ngày sau ngày tiêm chủng DPT. “SIDS” là nguyên nhân tử vong được ghi lại.